Nguyễn Khắc Oai

Chi tiết sản phẩm

“Ngọn lửa thử thách sự kiên định của lòng người, ngọn lửa nhiệt huyết, ngọn lửa tri ân, ngọn lửa ấm tình người”

NGỌN LỬA NĂM ẤY

Vài tháng sau khi Nhà máy Đại Á chuyển lên Hòa Bình, chúng tôi được tổ chức một bữa tiệc hân hoan đón nhà máy mới. Hôm đó, phát sinh 1 cont hàng đột xuất. Bên này góc sân xe cont đã vào đến nhà máy, bên kia góc sân mọi người đang chuẩn bị vào bàn tiệc. Tôi lúc đó còn làm ở tổ kho, vẫn mặc nguyên bộ quần áo đi ăn tiệc lái xe nâng lên đóng nốt cont hàng.

Nhưng tôi không ngờ rằng, mấy chục anh chị em ở góc sân kia đều đang hướng mắt dõi theo tôi, chờ tôi xong việc để nhập tiệc cùng mọi người. Ở Đại Á, anh em sẽ không có cảm giác bị bỏ lại, kể cả trong bữa tiệc, tôi được anh Bỗng trúng thưởng trong bữa tiệc, tôi được anh Lượng lúc đó là giám đốc điều hành, anh tặng tôi lá phiếu bốc thăm của anh để trao thêm cho tôi cơ hội được trúng thưởng. Chúng tôi cần đôi khi chỉ là một hành động quan tâm giản dị như thế.

Ngọn lửa tri ân ấy tôi vẫn luôn giữ theo mình, coi đó là động lực hoàn thiện mình hơn trong mỗi công việc. Nhắc đến Đại Á, trong lửa công nhân viên cũ, chúng tôi không thể quên ngọn lửa năm 2017, vào tháng 5 ngày nắng vàng rực, đêm oi bức 20 sang ngày 21. Ca đêm hôm đó, khi anh em chúng tôi đang mệt mài chạy máy thì ngọn lửa bùng lên. Cháy! Chập điện dây nhôm cháy suốt từ bên khu màu, lan sang khu trắng. Anh em lúc đó đều mong dập lửa, nhưng… cháy to quá rồi…!!! Thôi, còn gì vớt được, cứu được gì thì cứu.

Tôi thấy trong góc phòng có cái két sắt. Công nhân như tôi nào biết trong đó có gì, chỉ biết rằng những thứ quý giá chắc để trong đó, không phải tiền cũng là giấy tờ quan trọng của Công ty. Tôi vác kết sắt lên và chạy ra khỏi ngọn lửa. Sau này nghĩ lại tôi cũng không biết lúc đó lấy đâu ra sức lực mà có thể vác được cái két nặng thế. Tầm 4 – 5h sáng các sếp từ Hà Nội xuống đến xưởng, anh Lượng sụp luôn xuống đất, khuôn mặt thần thờ, bao đau xót đắng cay dồn lại vào thời khắc ấy. Nhưng ngay sau đó Sếp động viên anh em cố gắng dọn dẹp tàn dư. Cố Tiến Xuân ngày đó mưa rất nhiều, mỗi sáng thức dậy là đối mặt với đống tàn tro ngỗn ngang, là những đoàn người cơ quan ban ngành, bên cho thuê xưởng đến kiểm tra.

Nếu có ai hỏi chúng tôi sao thời gian đó còn ở lại bởi còn tình nghĩa nên không thể bỏ chứ Đại Á lúc ấy còn có nhiều nữa đâu! Anh Lượng buồn nhưng vẫn động viên anh em làm lại từ đầu. Còn người, còn sức, còn ý chí là có thể gây dựng lại cơ đỡ.

Đại Á sau này có tầm nhìn xa, chiến lược mới đến hiện tại đã là niềm tự hào của chúng tôi. Tôi cũng được điều chuyển qua nhiều vị trí để học hỏi và hoàn thiện mình, đang đứng trong hàng ngũ kỹ thuật góp phần tạo ra những sản phẩm vươn tầm quốc tế.

Ngọn lửa thử thách sự kiên định của lòng người, ngọn lửa nhiệt huyết, ngọn lửa tri ân, ngọn lửa ấm tình người.

Ở Đại Á, Bạn được tắm mình trong ngọn lửa ấy để thấy mình sống và làm việc có ý nghĩa mỗi ngày.

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *